“Người đi ướt một câu thề/ Còn tôi ở lại bốn bề gió mưa…”. Những câu thơ mang theo dư âm của tình yêu, thời gian và những điều đã lùi xa nhưng chưa bao giờ mất hẳn. Đến với thơ khi đã đi qua hơn nửa đời người, tác giả Võ Nguyệt tìm về những ký ức được gìn giữ qua năm tháng: miền quê lúa Yên Thành, dòng Lam xanh, câu Ví, điệu Giặm, bóng dáng mẹ cha; những mùa yêu đã cũ và cả nỗi niềm của người phụ nữ trước những va đập, phán xét của cuộc đời.
Thông tin bạn đọc
Đóng Lưu thông tin